N
T
R
A
V
E
L
Giữa những phên bánh trắng phau phơi dưới trời Tây Ninh, ta không chỉ thấy món ăn, mà thấy cả linh hồn của một làng quê – nơi nắng, gió và con người cùng dệt nên hương vị quê nhà.
Giữa miền đất Tây Ninh rợp nắng, làng nghề bánh tráng Trảng Bàng vẫn miệt mài vang lên tiếng xào xạc của phên tre, tiếng “xèo xèo” của lớp bột gạo mịn trải đều trên nồi hơi nóng. Từ bao đời nay, nghề làm bánh tráng đã trở thành linh hồn của vùng quê này — nơi người dân gửi gắm tình yêu quê hương vào từng tấm bánh, mỏng tang mà dẻo dai, giản dị mà đậm đà. Bánh tráng Trảng Bàng không chỉ là món ăn, mà còn là kết tinh của nắng, gió và đôi bàn tay khéo léo – thứ hương vị không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Ở Trảng Bàng, nghề làm bánh tráng là một vòng quay gắn liền với ánh nắng. Người dân bắt đầu công việc từ khi mặt trời còn chưa lên. Họ vo gạo, xay thành bột, pha nước theo tỷ lệ truyền thống, rồi khéo léo tráng từng lớp bột mỏng trên nồi hơi. Sau đó, bánh được đem phơi trên những phên tre dài, hứng trọn nắng vàng và gió nhẹ. Cứ thế, dưới cái nắng gắt của miền Đông Nam Bộ, từng tấm bánh trắng tinh khôi dần khô lại, tỏa ra hương gạo mới, thơm nhẹ và thanh khiết. Đó là mùi hương của sự nhẫn nại, của những bàn tay làm nghề bền bỉ qua bao thế hệ.
Không phải ngẫu nhiên mà nghề làm bánh tráng ở Trảng Bàng vẫn tồn tại hơn trăm năm giữa thời buổi công nghiệp hóa. Bởi với người dân nơi đây, đó không chỉ là kế sinh nhai, mà còn là truyền thống, là niềm tự hào. Nhiều gia đình đã gắn bó với nghề qua ba, bốn đời, coi lò tráng bánh là phần không thể thiếu của ngôi nhà. Tiếng chày giã gạo, mùi bánh mới ra lò, những câu chuyện về cha ông giữ nghề — tất cả đã trở thành sợi dây nối liền quá khứ và hiện tại. Giữ nghề, với họ, là giữ lấy hồn quê, giữ lấy bản sắc Việt Nam mộc mạc giữa nhịp sống hiện đại.
Đến Trảng Bàng, bạn sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh những người thợ áo bạc vì nắng, nhưng môi vẫn luôn nở nụ cười. Họ làm nghề bằng sự tận tâm, không vội vàng, không khoa trương. Mỗi khi khách ghé thăm, họ sẵn lòng chỉ cho từng công đoạn, mời nếm thử chiếc bánh mới tráng, thơm mùi gạo mới và khói bếp. Chính sự chân thật, hiền hòa và mến khách ấy khiến du khách rời đi mà vẫn lưu luyến mãi.